I.MỤC
ĐÍCH:
Giúp các em học sinh bày tỏ tấm lòng
kính trọng tới các thầy giáo, cô giáo - Những người đã dạy dỗ, truyền đạt biết
bao kiến thức, dạy các em biết bao điều hay, lẽ phải, đạo đức làm người.
Học tập tấm gương của Thầy Nguyễn Ngọc
Ký, dù không có tay, phải viết bằng chân nhưng vẫn vươn lên học tập trở thành
người công dân có ích cho xã hội.
II.
NỘI DUNG:
Kính thưa các thầy cô giáo cùng tất cả
các em học sinh thân mến!
Nghề giáo viên là nghề cao quý nhất
trong những nghề cao quý, và người giáo viên là người âm thầm mà vĩ đại nhất.
Công việc của họ thầm lặng mà ý nghĩa biết bao, thầm lặng trên bục giảng và
giản dị giữa đời thường, họ giống như những con ong thầm lặng giữa ngàn hoa để
chắt chiu cho đời những giọt mật tinh túy và thơm ngọt nhất.
Từ khi còn là những cô cậu bé còn bỡ ngỡ
đến trường tới khi trưởng thành đâu đâu ta cũng thấy có bóng dáng của thầy cô.
Thầy cô uốn nắn ta từng bước đi, từng nét chữ đầu đời, đến những trang văn,
những dòng thơ đầy xúc cảm.
Với tấm lòng kính trọng thầy giáo, cô
giáo, cô xin được giới thiệu với các em cuốn sách “Tôi đi
học” do NXB Trẻ ấn hành năm 2014.
Các
bạn ạ, cuộc sống luôn có những biến cố, những đổi thay mà chúng ta không bao
giờ biết trước. Cũng có những biến cố khiến chúng ta rơi vào ngõ cụt, không lối
thoát. Nhưng với Nguyễn Ngọc Ký, biến cố vào năm 4 tuổi, khi phải trải qua một
cơn sốt bại liệt, từ đó khiến đôi tay “như hai cục thịt lủng lẳng đeo vào hai
bên mình” lại là một sự khởi đầu cho một cuộc đời mới. Và đó cũng là lý do để
có tự truyện Tôi đi học, được xem là cuốn sách để đời của
Nguyễn Ngọc Ký.
Nội dung chính là cuốn tự
truyện kể về cuộc đời đầy cảm động của cậu bé Nguyễn Ngọc Ký, đã vượt qua bao
khó khăn, bệnh tật để đến ngày hôm nay trở thành nhà giáo ưu tú Nguyễn Ngọc Ký.
Ngay
từ trang mở đầu, “Tôi đi học” đã dẫn lời cố Thủ tướng
Phạm Văn Đồng viết về nhà giáo ưu tú Nguyễn Ngọc Ký: “Nguyễn Ngọc Ký là
tấm gương vượt khó tuyệt vời. Quý lắm. Đoàn cần nhân rộng để các em học tập.
Tuổi thơ Việt Nam bây giờ hơn lúc nào hết cần biết ước mơ, biết phấn đấu, đặc
biệt vượt qua chính mình như Nguyễn Ngọc Ký để thành đạt. Có như vậy đất nước
ta mới sớm vươn lên sánh vai cùng các cường quốc năm châu như lời Bác Hồ mong
muốn”.
Lật
giở những trang tiếp theo là những câu chuyện thật cuốn hút chúng ta. Đó là câu
chuyện về cậu bé có tên là Ký như: Sau cơn sốt bại liệt (trang 9), Ôi, sao tay
Ký lại thế này! (tr. 11), Những ngày tập viết (tr. 22), Món quà bất ngờ (tr.
43), Cuốn sách làm thay đổi ước mơ (tr. 133),…
Càng
đọc chúng ta càng hiểu rõ hơn cuộc đời của Nguyễn Ngọc Ký. Chuyện của cậu có
thể tóm lược như sau:
Ngay
từ lúc sinh ra, cậu đã không gặp may mắn. Sau cơn sốt bại liệt, đôi tay của cậu
bé Ký bỗng trở nên “nặng trịch” và “rất khó bảo”. Muốn lấy cái gì ở trên cao,
cậu hoàn toàn không đủ sức để giơ lên. Hơn thế, cậu cũng không thể làm những
công việc dù là nhẹ nhàng nhất như: cầm được quả cam, hay chơi bắn bi, đánh đáo
cùng bạn bè.
Đặc
biệt, hàng ngày khi nhìn bạn bè cùng trang lứa đi học, cậu nhất quyết đòi bố mẹ
cho em đến lớp. Lúc đầu, cậu như đánh vật với từng con chữ, cậu tập viết chữ
bằng miệng, nhưng không được. Cuộc sống của cậu tưởng chừng là bế tắc. Thế
nhưng, cậu đã không nản và tập viết bằng đôi bàn chân của mình với nhiều khó
khăn và nước mắt. Những ngón chân tóe máu, sưng vù và không chịu nghe theo ý
chí của cậu: “Nhiều lúc tôi đã lấy hết sức quặp thật chặt bút chì, cố nắn nót
từng nét một, thì cũng nhiều lúc tôi bị chuột rút đến co quắp cả ngón chân”
(Trích chương IV - Những ngày tập viết).
Thế
rồi, ngày qua ngày. Vượt qua những ngày tháng khổ luyện. Cậu cứ chăm chỉ nhích
dần từng chút một và cậu đã thành công. Nguyễn Ngọc Ký không chỉ viết được chữ
mà còn làm thủ công, cắt khẩu hiệu, tập bơi… bằng chân.
Đáng
nể hơn, trong suốt những năm học phổ thông, năm nào cậu cũng là học sinh giỏi.
Năm học 1962-1963, cậu đoạt giải năm trong kỳ thi học sinh giỏi toán toàn miền
Bắc, được Bộ trưởng Giáo dục gửi giấy khen. Rồi Nguyễn Ngọc Ký vào đại học và
trở thành thầy giáo.
Thật
tự hào khi biết được thầy Nguyễn Ngọc Ký vinh dự hai lần được Chủ tịch Hồ Chí
Minh thưởng huy hiệu và 4 lần được gặp Thủ tướng Phạm Văn Đồng.
Tác
giả bắt đầu viết cuốn tự truyện “Tôi đi học” này khi
bắt đầu học đại học, học ở khoa Ngữ Văn, Đại học Tổng hợp Hà Nội.
Những
năm tháng trên giảng đường, chàng sinh viên này đã dũng cảm vượt qua bao khó
khăn, vượt qua bao thiếu thốn, vượt qua bệnh tật, vượt qua cái đói. Không những
thế, anh lại phải tập viết bằng chân, phải vượt qua thử thách gấp nhiều lần
người khác. Thật sự độc giả rất vui khi cuốn sách ra mắt độc giả lần đầu năm
1970, với tên gọi Những năm tháng không quên, khi
đó ông cũng vừa tốt nghiệp đại học. Không những thế, cuốn sách bỗng chốc trở
thành “Cẩm nang” không thể thiếu của nhiều thế hệ thanh thiếu niên
Việt Nam lúc bấy giờ.
Để có
thể giảng bài với đôi tay tật nguyền, thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký đã cải tiến,
sáng tạo ra nhiều phương pháp, cách thức dạy học mới phù hợp với từng lứa tuổi
các em. Đó là việc thầy tự thiết kế các mô hình, dàn bài trên bìa một tờ
giấy cứng, bên ngoài có một tờ giấy trắng che lại. Giảng đến đâu, thầy dùng
chân kéo tờ giấy che ở bên ngoài xuống, thế là những con chữ xuất hiện. Cùng
với đó là giọng giảng sinh động, truyền cảm, thầy đã truyền “lòng say mê” cho
biết bao học sinh. Không những thế, trong bất cứ bài học nào, thầy cũng nghĩ ra
những câu đố bằng thơ rất độc đáo.
Cứ
thế, người thầy tật nguyền nhưng sáng ngời ý chí và nghị lực ấy đã truyền “lửa”
cho biết bao thế hệ học sinh.
Tâm sự
về nghề nghiệp, thầy nói: “Nhờ nghề giáo mà tôi thực hiện được những ước mơ,
hoài bão của mình, tham gia đóng góp được nhiều cho xã hội!”
Trong
lần về thăm huyện Hải Hậu, Nam Định, cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã nói: “Thầy
giáo Nguyễn Ngọc Ký là đại diện cho sự phấn đấu phi thường và kỳ diệu, là tấm
gương sáng cho các bạn trẻ hôm nay, nhất là những người khuyết tật noi theo”.
Ngày 20/11/1992, thầy được vinh dự nhận danh hiệu Nhà giáo ưu tú.
Sau 35
năm gắn bó với sự nghiệp trồng người, thầy Nguyễn Ngọc Ký vinh dự được nhận
danh hiệu Nhà giáo Ưu tú, đồng thời là Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam.
Nguyễn
Ngọc Ký quả là một tấm gương sáng ngời về nghị lực vượt lên số phận. Thầy đã
chứng minh cho mọi người thấy: một người tật nguyền như thầy vẫn có thể trở
thành người có ích cho xã hội. Tên tuổi Nguyễn Ngọc Ký đã được mọi người biết
đến với lòng trân trọng, ngưỡng mộ, cảm phục. Mãi mãi, cái tên Nguyễn Ngọc Ký
sẽ còn in sâu trong tâm trí mỗi người dân Việt Nam hôm nay và cả mai sau.
Ngày
28/9/2022, Thầy Nguyễn Ngọc Ký - một tấm gương vượt khó đáng kính của chúng ta
đã mãi mãi ra đi ở tuổi 75; Nhưng tất cả những giá trị mà Thầy để lại sẽ là
nguồn động lực, nguồn cảm hứng cho lớp lớp thế hệ trẻ và những người kém may
mắn noi theo.
Và các
bạn ạ, gần 40 năm qua, cuốn tự truyện “Tôi đi học” được
tái bản nhiều lần và luôn được bạn đọc đón nhận, nhiều thế hệ học sinh coi là
sách gối đầu giường. Hy vọng, các bạn chúng ta nồng nhiệt truyền tay nhau đọc
và học tập tấm gương vượt khó vươn lên của thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký.
Xin
trân trọng giới thiệu !